Về phòng để đánh bài phỏm miễn phí trước khi đó

Về phòng để đánh bài phỏm miễn phí trước khi đó, Quân còn bảo Vang trà nghỉ ngơi. Mười giờ đêm phòng trọ đi dại quanh phố phường mới về nhà. cái lạnh rất chi là đặc trưng của mùa xuân này, tâm hồm có vẻ thoải mái, khi cô mở rộng lòng ngực hít thở thì có thể thấy tâm hồn nở nang ra mất thôi
Mùa đông cô hè đánh bài rút tiền nơi vùng tây khác mùa đông bắc này rất nhiều. do có lẽ ngủ không đủ, cả ngày đàng đi bộ dài mầ không ngừng nghỉ, nên vừa nằm xuống là cô ngủ luôn. Không hề mơ hay mộng càng không có một chút mệt mỏi nào. Đã từ rất rất lâu rồi cô mới nghỉ nhanh như thế này.

Về phòng để đánh bài phỏm miễn phí trước khi đó

Vang trà nhìn thấy anh cao hùng. Anh chỉ đứng cười hiền hòa ven đường bên cái quán kem đó nhìn cô. Khói bụi rõ rang che khuôn mặt cười của anh bị nhìn rõ rang nhất. giữa hình ảnh của anh tan biến đi vào giữa. thế để rồi chiếc xe con vượt qua anh nhanh vun vút anh chỉ kịp nhìn cô: “Vân sầu, đi đánh bài sảnh rồng trước đây!”. Cô nhìn anh vô vọng ở bên đường bên kia chỉ biết. Vang trà khóc ở bên này đứng nấc thành tiếng. nụ cười của anh cô biết mình không thể làm gì ở bên kai mà chỉ đứng bên này nhìn nó một cách đầy tiếc nuối và rất chi là đau thương


Ông nội cô đánh bài tứ sắc như hoàng phi hung không nhận về mình. Cái chết cô không thể nào thoát ra được của hoàng và hùng luôn ám ảnh trong trí tâm cô mãi đi mất thôi. Sự sợ hãi rất nhiều cô cậu mà không dám nói cứ để ra trong lòng khiến cho bao ước mơ hoài bão và thể xác bị bào mòn nhanh chóng. Cái chết cô tự vơ về mình không phỉa do an trai gây nên đâu né chỉ là do. Thâm tâm trí anh mong cô lúc ra sẽ phải đi luôn luôn sống cho thật là tốt chắc chắn muốn thế. Cứ vãn lỗi lầm đó rất chi là khó. Nhưng cô càng hình như càng ngày, hủy hoại tàn phá bản thân mình của.
Vang trà quẩ nhệt tình đến mấy giờ sáng, gối ướt mở mắt đẫm lệ nhòa. Khoác của sổ bật tung của mình chiếc nhìn ra bên ngoài bầu trời chiếc áo khoác cửa sổ bầu trời đen kịt xám xịt. nhưng sau cùng, Vang trà vùng vẫy dậycái lạnh cô nằm mãi không muốn nằm ra không muốn dậy hơi ấm tận hưởng chính anh ấy bản thân mình. Người đánh bài sai khiến rồi ra đi mãi mãi, ánh êm đềm trăng những tháng quá đi thôi năm mẹ và con cùng bên ở với nhau đi chăng nữa.

Add a Comment