Kết quả hơn cả mong đợi sau khi sử dụng máy chạy bộ

Nhưng mỗi ngày tôi đều phải vào bếp cố làm một món gì đó, bù lại chồng tôi sẽ giúp tôi rửa chén và lau nhà, sau đó chồng tôi sẽ mua cho tôi một máy chạy bộ giảm cân ăn món tôi làm và khen:  – Cũng tạm được, lần sau chắc sẽ ngon. Em cố gắng thì vẫn làm được đấy thôi. Ngày mai làm thịt kho thử nhé. –  Lau dấu máu xong, tôi ngồi bất động trên máy chạy bộ điện đa năng giây lát, tôi không còn hứng muốn ăn táo nữa. Chắc là tôi sẽ đi rửa chén. Lấy đúng mười ba cái chén ra, tôi bắt đầu vặn nước và đổ xà phòng.

Một bàn tay gầy và ốm cũng nhẹ nhàng thò vào bồn nước, tôi hơi ngạc nhiên nhìn sang nơi bán máy chạy bộ bên cạnh. Người trong mơ khẽ nheo mắt nhìn lại tôi. Anh rất thành thục dùng giẻ rửa kỹ càng từng cái chén một. Thấy tôi trố mắt ngó, anh cười, những cái răng trắng nhỏ như phát sáng:  – Nước mát nhỉ. –  Tôi cũng cảm thấy rất mát. Ngoài cửa sổ, bầu trời đằng đông đã bắt đầu có chút ánh cam. Tháng tám, chốc nữa thôi, không khí sẽ mau chóng biết được địa điểm bán máy chạy bộ bức bối ngay. Quay sang định nói ra nhận xét đó với anh mới phát hiện tôi chỉ đứng một mình, nước từ vòi vẫn xè xè chảy xuống.

máy chạy bộ

Rửa xong mười ba cái chén, tôi thấy khát nước tưởng chừng bong tróc cả cổ họng. Nhà tôi cái gì cũng không có, trừ máy tập chạy bộ bằng điện bia. Trong tủ lạnh của tôi đầy ắp bia. Tôi gọi đó là kho báu giữa đời thường. Cầm một lon Kemáy tập chạy bộ bằng điệnn lạnh, tôi thỏa mãn khui, tiếng bóc vang lên làm tôi tưởng chừng mình lên đỉnh. Chồng tôi không thích tôi uống thức uống có cồn. Mỗi lần nhậu cùng nhau tôi chỉ được phép uống vài giọt.

Tài phát Sport-nơi mua máy chạy bộ đáng tin cậy

Một ngày tôi cải cách, tôi nói muốn biết mua máy chạy bộ điện ở đâu uống thật nhiều. Chồng tôi khẽ cười, mang ra một chai Chivas. Khi uống hết chai, tôi gục đầu bên bồn cầu nôn ọe, chồng đứng ngoài cửa nhìn vào, ánh mắt hiện lên dòng chữ:  – Thế đấy! – . Sau đó chồng tôi vẫn để tôi mua máy chạy bộ ở Hà Nội uống theo ý thích nhưng tôi không bao giờ uống nữa cho tới hôm nay. Vị bia lạnh lan theo thực quản, tôi thở ra khoan khoái.  – Uống một mình không vui đâu. –  Tôi giật mình khi thấy người trong mơ lại đang cầm lon bia đứng bên cạnh.

Không biết anh đã uống bao nhiêu nhưng ánh mắt không thấy trọng tâm. Tôi bật cười chìa lon bia ra với anh, anh chạm lon của anh vào của tôi. Vì chạm quá mạnh, một ít bia sóng ra ngoài rơi xuống tay tôi. Tôi liếm nhẹ vệt bọt trắng đó, lưỡi tôi rất mềm, và tay tôi rất ấm. Tôi không phải đang thắc mắc máy chạy bộ điện giá bao nhiêu mơ. Tôi bóp thân lon bia, gục đầu lên vai anh, cuối cùng lại tự mình ngắm bóng mình nghẹo cổ trên vách tường, trông rất ngu ngốc.

 

 

Add a Comment