Chuyện của chúng ta, anh không đánh bài kiếm tiền

Cũng hơn một năm rồi nhỉ, thời gian quả đúng là thiếu độ lượng cho chúng ta, cả anh và em đều thay đổi theo từng ngày, và anh nghĩ rồi cũng sẽ đến một lúc nào đó mọi thứ dừng lại là điều không thể tránh khỏi.Con người nương vào nhau bằng tình yêu thương, gặp nhau là do duyên nợ, có khi trả hết, ta lại là ta – những cá thể đơn lẻ trong cuộc đời này.Chuyện của chúng ta, anh không đánh bài kiếm tiền, cùng nhau đi được một đoạn thì hạnh phúc một đoạn.

anh-lan-38-275

Anh đón nhận mọi chuyện xảy đến từ ngỡ ngàng đến thản nhiên, anh không trách bất kỳ điều gì. Em có quyền dừng lại thì hà cớ gì cứ vướng mãi vào nhau để khổ. Em từng đánh bài mậu binh , duyên nợ là trăm năm và cho dù thế nào đi nữa, chúng ta vẫn mãi ở bên nhau mặc năm dài tháng rộng, mặc mưa bão và mặc cho đời có bạc đến đâu. Nhưng với anh, những vụn vỡ từ chính lòng mình làm mọi chuyện như cơn ác mộng mà chưa biết khi nào mới thức giấc, thế nên anh không cho mình bất kỳ cái quyền nào trong chuyện của chúng ta. Em đừng đợi một người ngủ quá lâu!

Chuyện của chúng ta, anh không đánh bài kiếm tiền

Viết những dòng này, không giận hờn, bởi vì em đã quá tốt và yêu thương anh sau ngần ấy năm, chẳng có lý do nào để phải nghĩ ngợi cả. Nhưng em ạ, em cứ vui đi mơ đánh bài được tiền , cứ sống với sự lựa chọn mới của mình đi, vì chẳng có cuộc đời nào khác nữa để được chọn lại, với anh cũng thế, chẳng có lý do nào để giữ riêng em cho mình một khi duyên đã hết.

anh-lan-38-276

Anh cảm ơn em rất nhiều.Cảm ơn những ngày nắng.Những ngày mưa.Những ngày lạnh.Những ngày tưởng không thể đứng lên được.Em luôn động viên và an ủi.Anh còn có thể đòi hỏi gì hơn với cuộc đời của mình?Thế nên, gần 10 năm bên nhau, anh xem nó là cả một cuộc đời.Mấy tháng qua, anh cảm nhận những thay đổi trong em, có thể  mơ đánh bài có tứ quý và đúng hoặc chưa đúng, nhưng anh thấy lòng mình day dứt. Anh chỉ im lặng. Nhưng nếu cứ vờ như không biết thì cả anh và em đều sẽ không thoải mái, anh định viết những dòng này từ rất lâu nhưng anh không biết nói thế nào, phân vân và không đủ can đảm. Sợ sẽ thế nào nếu một ngày thiếu nụ cười quen thuộc?

Add a Comment